Lại một ngày nữa trôi qua...
Tôi không biết em có nhớ đến tôi ko? nhưng tôi thì nhớ em vô cùng. Muốn gặp em lắm, nhưng em lại bận đi đâu đó, cùng ai đó, tôi không biết được. Không hiểu tại sao cái cách mà em trả lời tin nhắn cho tôi sao xa lạ quá! Nó chẳng con mang đầy yêu thương pha chút nũng nịu như ngày nào. Một lần nữa, lòng tôi lại cảm thấy nhói đau. Có thể em không có ý như thế, có thể tôi đang tưởng tượng ra những điều thật tồi tệ. Nhưng dù thế nào đi nữa, em và tôi, đang xa nhau từng ngày, lòng tôi buồn...buồn thật nhiều...Cảm giác của quá khứ như đang ùa về...
Mỗi buổi trưa, tôi thường xem phim đài VL, trạng sư Trần Mộng Cát. Phim không thuộc dạng quá hay, nhưng khi xem tôi vừa cười lại vừa khóc. Cười vì những tình tiết dí dõm trong phim, khóc...vì tôi và em cũng đã từng có khoảng thời gian tươi đẹp như đôi vợ chồng họ Trần kia.... Tôi thật sự thấy hối hận...
Quả đúng như những gì tôi đã đọc được trong một quyển sách nào đó. Nếu bạn lãng quên quá khứ, thì bạn sẽ lặp lại nó một lần nữa. Tôi đã quên đi rằng có không dưới một lần tôi và em rơi vào tình trạng này, để giờ đây chính tôi lặp lại nó một lần nữa, và em ko muốn tha thứ cho tôi nữa, tôi thật sự đã hết cơ hội rồi ư?!
Tôi từng nghĩ, không biết từ trước đến giờ em có biết thế nào là tình yêu hay ko? hay có khi cái mà em dành cho tôi chỉ là một thứ tình cảm sâu đậm nhất thời. Tôi yêu em, tôi biết em không thật sự hoàn hảo như tôi nghĩ, tôi vẫn yêu em và chấp nhận tất cả. Nhưng em yêu tôi, em ko thể yêu tất cả mọi thứ thuộc về tôi. Tình yêu có phải hư thế hay ko? Phải chăng tôi đã quá ủy mị, sống ko thực tế, luôn ảo tưởng về một tình yêu mà chỉ trong phim ảnh mới có đc....
Lúc này đây, em đi chơi, tôi thì ko đi đâu cả. Em vẫn vui vẻ, tôi vẫn đang ngồi tự dằn vặt mình....
P.s: Anh Yêu Em! Hơn cả những gì anh có thể nói.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét