Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Come back to my blog

Người ta nói thời gian sẽ bào mòn tất cả mọi thứ quả không sai. Chỉ có điều, mình ko tin!

Nỗi đau vẫn còn đó, kỉ niệm vẫn hiển hiện rõ mồn một trong từng giấc mơ. Nhưng thôi, tạm gác nó lại. Hãy cứ đau, cứ thổn thức nhưng chỉ ở một góc trong tâm hồn là đủ rồi. Phần còn lại dành để hướng về tương lai, về những thứ tốt đẹp hơn mà cuộc sống đã lấy đi cũng như ưu ái cho mình.

Sếp mình đã từng nói mình là một người cầu toàn, bây giờ thì mình bắt đầu thấy điều đó rồi. Từ bây giờ mình sẽ tranh thủ viết Blog mỗi ngày. Một phần để ghi nhận lại những việc mình đã làm tốt và ko tốt trong suốt một ngày trời, phần để tập cách diễn đạt suy nghĩ của mình cho thật liền lạc, thật logic. Mỗi ngày thấy mình sống tốt hơn quả là một điều thú vị :)

Bắt đầu từ đâu đây nhỉ?

Từ buổi hội thảo sắp tới vậy. Vất vả chuẩn bị gần cả mấy tháng trời vì bị dời thời gian liên tục. Đến bây giờ thì mọi việc cũng chuẩn bị tương đối rồi, chỉ có điều, mặc dù đã tham khảo qua nhiều cuộc hội thảo của Prudential nhưng bây giờ bắt tay vào làm mới thấy có nhiều điều mình còn thiếu sót quá.


Giai đoạn quan trọng nhất bao giờ cũng là việc lập kế hoạch.

Ngay từ đầu, phải nắm bắt được các thông tin ngoài lề để lựa chọn thời gian tổ chức cho hợp lý, ko bị đụng chạm hay nhằm vào dịp đặt biệt nào đó có thể khiến..."bể show". Từ đó mới bắt đầu liệt kê ra tất cả các công việc, những người có liên quan và phân công với deadline cụ thể cho từng công việc.

Lập kế hoạch, nghe chừng có vẻ dễ nhưng kì thực đòi hỏi một số kinh nghiệm cũng kha khá để có thể dự đoán, tổng hợp thông tin một cách tương đối chính xác. Phần quan trọng nhất trong kế hoạch có lẽ là phần dự trù kinh phí, quá cao hay quá thấp đều không hay, tốt nhất là đi một vòng xin báo giá từ các nhà cung cấp trước đó khoảng 1 tháng và dự trù dư ra vừa đủ một tí.

Các phần trong một bản kế hoạch có thể bao gồm:

Mô tả
Mục tiêu
Thông tin chung (thời gian, địa điểm)
Thành phần tham dự
Thành phần BTC (nên chia theo nhóm và có người chịu trách nhiệm mỗi nhóm)
Dự trù kinh phí
Phân công công việc (cụ thể từng người, chi tiết công việc, deadline)
Chương trình
Dụng cụ thiết bị

Bắt tay vào làm việc.

Giai đoạn này thì bắt đầu xắn tay áo lên rồi đây, mọi người phải chạy chạy và chạy, theo những gì đã phân công. Bất cứ vướng mắt nào đều phải họp mặt lại để thống nhất lựa chọn ra cái tốt nhất, nhưng việc này phải được thực hiện càng nhanh, càng dứt điểm càng tốt tránh làm trì trệ các công việc khác.

Khi liên lạc với các nhà cung cấp phải có sự chuẩn bị trước, hỏi rõ mọi chi tiết, điều khoản cung cấp và tất cả đều phải được ghi vào hợp đồng (hay hóa đơn, biên nhận) để tránh tình trạng ncc "bẻ chĩa" thì khổ.
(cái ngu: chiều hôm qua đi in và photo tài liệu giới thiệu sản phẩm, bình thường vẫn photo theo kiểu đấy, gửi bản gốc xong ra đi cứ đinh ninh chiều là có, ngờ đâu chiều đến lấy thì hỡi ôi...mọi thứ từ chất liệu, màu sắc, kiểu cách đều...trật lất, phải photo lại toàn bộ và tất nhiên phải bù tiền thêm vì mình ko nói rõ ràng trước mà)

Đối với các công việc thiết kế (10-15 ngày), in ấn (7-10 ngày) nên hoàn thành trước thời hạn khoảng 1 tuần để phòng khi có sự cố xảy ra còn có thời gian để xoay sở.

Đối với các công việc đặt phòng, thuê mướn thì nên liên hệ giữ chỗ trước khoảng 3 tuần cho chắc ăn.

Phải liên tục nắm bắt tiến độ các công việc đã phân công cho từng nhóm, ko để xảy ra tình trạng trì trê do một nhóm nào đó gây ra.

Tạm thời hôm nay mở màn bấy nhiêu trước đã...hì hì

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

Em đã làm anh quá yêu một người chưa từng tồn tại

Em việc gì phải gồng mình lên để đóng vai kịch nặng ký là cô gái tài năng, sâu sắc, yêu trẻ con, sống có nghĩa tình, biết trước biết sau, xem nhẹ vật chất và những điều phù phiếm bóng bẩy. Để rồi những điều đó anh khắc cốt ghi tâm, và yêu một người con gái như thế.

From: K
Sent: Monday, March 07, 2011 3:01 AM

Gửi em, người con gái chưa bao giờ tồn tại anh yêu say đắm!

Ấy vậy mà thời gian không có em bên cạnh cũng đã được mấy tháng, thời gian quả không từ một ai, trôi qua nhanh chóng, bất chấp. Anh đã mong có thể quên em dễ dàng, cho nhẹ nhàng, và sâu lắng. Nhưng đến thời điểm này, anh tạm phải chấp nhận là anh không làm được điều đó.

Từng cung đường những gió và cây vẫn xào xạc như phủ nhận việc làm chứng em đã từng yêu anh, rằng anh đơn thuần là một điểm dừng trong chốc lát cho em, là chuyến xe buýt nhả khói rồi vụt đi. Anh vẫn nghe vang vẳng đâu đó là tiếng cười sảng khoái của em từ phía sau lưng, khi anh đơm trò. Anh vẫn cảm nhận được gần như trọn vẹn cái siết của em vào người anh âu yếm, dẫu là một khắc thôi, anh bồi hồi không nguôi.

Em vẫn đồng ý rằng, anh và em có nhiều điểm giống nhau chứ? Anh thì vẫn em ạ, anh hiểu rằng khi anh chưa đủ tốt, không giữ được chân em lại thì anh nên tiễn em đi một đoạn, để em đến với người làm em cảm thấy rung động, làm em cảm thấy xao xuyến.

Ở cái tuổi của mình, chuyện quá đỗi bình thường mà, tình yêu này là không ràng buộc, thái độ của chúng ta cũng chưa có gì sâu sắc cho lắm, chưa có gì là tình nghĩa. Em có ra đi theo cách đó, anh vẫn yêu em không chút thù hận. Tất nhiên, giận vẫn sẽ giận, nhưng thời gian làm tốt công việc xóa nhòa cơn giận, rồi mai sau đây anh sẽ nhìn em đầy trìu mến.

Đáng lẽ em nên đối xử với anh nhân đạo hơn để anh không bị đẩy vào cái giếng sâu thăm thẳm này, thứ làm anh cảm giác như anh là một tên đáng tội nghiệp, và tổn thương ghê gớm. Anh chưa bao giờ yêu cầu em phải là một con người hoàn thiện, càng không bao giờ yêu cầu em phải nhận lời yêu anh. Quãng thời gian có nhau, anh áy náy việc khiến em phải sống trong cái lốt không phải là em. Điều gì từ anh làm em phải sống như vậy?

Anh cũng đâu có tốt đẹp gì! Em việc gì phải gồng mình lên để đóng vai kịch nặng ký là cô gái tài năng, sâu sắc, yêu trẻ con, sống có nghĩa tình, biết trước biết sau, xem nhẹ vật chất và những điều phù phiếm bóng bẩy. Để rồi những điều đó anh khắc cốt ghi tâm, và yêu một người con gái như thế. Sự thật lại phũ phàng với anh về những gì em đang thể hiện, hoàn toàn trái ngược với những gì em từng sống với anh.

Anh thật sai lầm khi thiêng liêng hóa tình yêu của chúng ta, phải chăng vì là lần đầu anh thực sự yêu thương ai quá sâu đậm? Anh hiểu một người được ông trời quá đỗi ưu ái như em thì con người mà em đang thể hiện là chuyện bình thường. Chỉ xin trách em một điều, em đã làm anh quá yêu một người chưa từng tồn tại.

Sự giả dối mà em cố gắng che đậy bằng ngôn từ ngọt ngào, đầy hợp lý đó cuối cùng anh cũng đã tìm hiểu được; nếu có hiểu nhầm, em đừng trách. Vì khi em đi, anh đã tha thiết muốn biết, còn em thì hắt hủi anh không chút ân tình. Giá như em đừng nói dối anh nhiều như thế, đừng níu anh lại khi anh muốn tiễn em đi, để rồi sau đó lại đâm anh một nhát ngập tim. Có lẽ bây giờ anh vẫn có thể cười thật chân thành khi thấy ảnh em và bạn trai mới của em hạnh phúc.

Từng câu nói được thốt ra để chứng minh cho tình yêu dào dạt kiên định của cô ấy thi thoảng vẫn vọng về trong tai anh mồn một, giờ đây lại là đòn tra tấn dã man vào tinh thần anh. Em à, đến bây giờ, anh vẫn còn yêu con người chưa từng tồn tại đó nhiều lắm. Nếu như phép lạ là có thật, và một khoảnh khắc nào đó em có gặp cô gái mà anh yêu trong tim em, hãy nói giúp anh điều đó em nhé.

VNex - Tâm sự

Thứ Ba, 22 tháng 2, 2011

Kết thúc!

Như vậy là chuyện tình của tôi đã kết thúc một cách nhẹ nhàng trong đau khổ, ít ra là đối với tôi

Em đã từng yêu tôi rất nhiều, tôi cũng thế, chúng tôi đã có những ngày tháng hạnh phúc, vui vẻ và dành trọn cho nhau tất cả tình yêu thương chân thành. Nhưng có lẽ duyên số đã không muốn chúng tôi tiếp tục cùng nhau trên con đường hạnh phúc của mình. Em là một người con gái tốt, dịu dàng, xinh đẹp và thân thiện, chẳng vì thế mà em có rất nhiều anh chàng luôn muốn đeo đuổi xung quanh. Ngay từ những ngày đầu yêu em, tôi đã cảm giác ở em một sự không chắc chắn, ko đảm bảo, tôi bỏ qua tất cả đề yêu em. Bằng tất cả tình cảm chân thành của mình, tôi vượt qua những lời chia tay của em, những rào cản từ gia đình em cùng với những cảm giác bất an trong lòng tôi để được đến bên em, được yêu thương và che chở cho em mỗi ngày. Em đã rất yêu tôi, lòng tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng và chúng tôi mơ đến những tương lai tốt đẹp phía trước. Tôi tự hứa phải xây dựng cho em một cuộc sống đầy đủ nhất, cả về tình cảm và vật chất. Để em trở thành một người con gái hạnh phúc nhất trên thế gian này

Thế nhưng thật trớ trêu thay khi con đường sự nghiệp tôi lựa chọn lại dần chiếm hết khoảng thời gian, tâm trí mà tôi đã dành cho em. Áp lực từ gia đình, từ công việc, từ tiền bạc đè nặng trên đôi vai làm tôi ngày càng xa rời em hơn, tôi dần gác lại những sự quan tâm và thời gian bên em để tập trung cho con đường sự nghiệp đang bế tắc. Và đây cũng chính là lúc tôi dần mất em từ lúc nào không hay biết

Em đi làm. Môi trường mới đã đưa em đến gặp gỡ nhiều người đàn ông khác, những chuyến đi du lịch xa của Cty, những cuộc vui chơi ca hát đến nữa đêm cùng đồng nghiệp, bạn bè đã làm một thằng con trai như tôi không thể không ghen. Đỉnh điểm là những lần em làm tôi phải lo lắng đến phát sốt khi đi chơi suốt cả ngày mà không mang theo cả xe và điện thoại. Đến lúc này, tôi mới biết em đã có mối quan hệ với một người đàn ông khác từ những buổi vui chơi ấy. Em dần trở nên vô tâm và hời hợt đối với tôi và gia đình tôi. Tôi bắt đầu cảm nhận được điều gì đó không ổn từ em. Tôi buồn và giận lắm. Và như bao trường hợp điển hình khác, sự tức giận của tôi đã khiến em ngày càng rời xa tôi. Tôi chợt nhận ra sự thiếu quan tâm của mình đến em bấy lâu nay đã làm tình cảm chúng tôi nguội lạnh dần. Tôi cố gắng, cố gắng bỏ qua tất cả mọi thứ để được quan tâm đến em nhiều hơn, tôi hy vọng qua sự việc lần này chúng tôi sẽ hâm nóng lại tình cảm của mình và sẽ lại càng yêu nhau nhiều hơn nữa. Nhưng hỡi ôi, tôi càng quan tâm đến em thì em lại càng sợ, em sợ cái cảm giác tôi quan tâm em rồi lại bỏ rơi em, nó ám ảnh trong tâm trí của em sâu sắc qua những lần em và tôi chia tay. Và giờ đây, lịch sử lặp lại khiến em không còn thể nào tha thứ cho tôi được nữa. Tôi biết em cũng đã cố gắng để lấy lại niềm tin nơi tôi, và tôi cũng biết cả việc em thường liên lạc với người đàn ông đó qua điện thoại. Tôi vẫn hy vọng, vẫn hy vọng vào một ngày mai tươi sáng trong chuyện tình của hai chúng tôi...

Và rồi chuyện gì đến nó cũng đến, sau lần em mời tôi về quê tham gia đình em (lúc đó tôi hạnh phúc vô cùng, hy vọng tràn trề hàn gắn lại tình cảm giữa chúng tôi). Nhưng em đã nói lời chia tay, em đã chẳng còn cảm giác yêu tôi như ngày nào nữa. Tôi sững sốt nhưng cũng cố gắng trấn an mình để tiếp tục nuôi hy vọng, tôi muốn níu kéo, tôi dành tất cả thời gian để quan tâm đến em, tôi dành tất cả cả những ngày tết để thực hiện hết những gì mà tôi đã hứa với em nhưng vẫn chưa làm đc, tôi cố gắng trân trọng tất cả mọi thứ thuộc về em. Có muộn quá chăng khi ngay lúc này em đã một tình cảm khác để bù đắp vào khoảng trống đó?!
Tôi tự huyễn hoặc mình, tự chịu trách nhiệm về những gì mình đã làm. Tôi chấp nhận đấu tranh một cách công bằng để lại giành được tình yêu của em lần nữa. Tôi chưa bao giờ chịu bỏ cuộc khi mọi thứ vẫn còn có thể!

Tôi càng quan tâm đến em nhiều hơn nữa, và càng khiến em trở nên bực bội nhiều hơn, có những lúc em tạo cho tôi một chút hy vọng, nhưng nhanh chóng dập tắt nó khi em từ chối những cuộc hẹn của tôi để đi chơi cùng người đàn ông đó.

Cho đến một ngày nọ,

Suốt ngày hôm đó tôi cố ý về quê em theo lời mời của anh hai em, tất cả anh chị em trong gia đình đều có mặt đông đủ, tôi có cảm giác như mình cũng đã là một phần trong đó rồi. Tôi sung sướng và hạnh phúc! Nhưng có lẽ đây cũng chính là lần cuối cùng tôi cảm nhận được điều đó khi ở bên em.

Trở lại thành phố, tôi muốn hẹn em và xin một cơ hội, tôi muốn kết thúc chuỗi ngày u ám này. Nhưng thật đau đớn, khi đến nơi thì người đàn ông đó đã đợi em từ sớm rồi. Họ đã hẹn nhau từ ngày hôm qua. Tôi chỉ còn cách lẳng lặng bỏ về. Nhưng tôi không cam tâm! Tôi quyết định quay xe trở lại để tìm hiểu sự thật. Tìm hiểu mối quan hệ giữa em và người đàn ông đó như thế nào...tôi đã lần theo họ.  Mọi sự việc như một cuốn phim chiếu chậm trước mặt tôi, những con đường ấy, những quán ăn ấy, những cử chỉ quen thuộc ấy như ùa về ngập ngụa trong tâm trí tôi. Đã có lúc em phát hiện ra tôi, nhưng tôi vẫn cố làm ra vẻ phớt lờ để em ko nghi ngờ, và rồi tôi cũng thành công. Tiếp một đoạn nữa, dù không hề chớp mắt nhưng tôi lại để mất dấu em, tôi rong ruổi khắp tất cả các con phố, những đoạn hành trình mà các cặp tình nhân thường phải đi qua, nhưng vẫn ko tìm thấy. Cố gắng tận dụng tất cả những gì còn tỉnh táo trong cái đầu óc đang quay cuồng pha lẫn nhiều cảm xúc tồi tệ này, cuối cùng tôi cũng tìm ra cách để có thể tìm thấy em. Quả đúng như tôi đã nghĩ, em và người đàn ông đó ngồi ở một băng ghế đá trong một khung cảnh thật lãng mạn, nơi mà cách đó không xa, một tháng trước, tôi và em cũng đã từng ngồi trên một băng ghế đá, tôi còn tặng em một bút bi có hình bông hoa đỏ thắm tượng trưng cho tình yêu của mình, em tươi cười và nhẹ nhàng cất giữ.

Những gì tiếp theo khiến tôi không bao giờ muốn nghĩ nữa, em ngồi sát trong vòng tay âu yếm của người đàn ông đó, những gì tôi đã chứng kiến khiến tôi không thể nào tin được vào mắt mình. Tôi cố gắng ngồi thật lâu để gặm nhắm sự thật đau đớn này, kể từ lúc này, tình cảm mà tôi dành cho em sau 5 năm yêu nhau thật sự tan nát. Tình yêu của tôi có thể bao dung cho em tất cả mọi việc, nhưng không thể chấp nhận được sự phản bội lại nó. Tôi biết chính tay mình cần kết thúc câu chuyện này, và tôi đã hành động, tôi chọn cách đóng vai "phản diện"! Tôi tự nghĩ, một cú đấm vào mặt tên thích "thừa nước đục thả câu" kia để đổi lấy tình yêu 5 năm xem ra cũng còn quá hời
Tôi quyết định chọn cách này. Để em không còn phải ái náy và cảm thấy ray rứt khi chia tay tôi, và tôi cũng trút được cái tình yêu đã biến thành thù hận của mình. Kể từ nay là kết thúc, tôi chấp nhận ra đi với hình ảnh của một tên "côn đồ" và hy vọng rằng người đàn ông đó sẽ mang lại hạnh phúc cho em, tốt hơn tôi!

Giờ đây tôi biết mình phải để lại quá khứ, phải để lại những kỷ niệm và lòng thù hận để bước đi tiếp trên con đường của mình, dù sẽ là khó khăn và gian nan nhưng tôi vẫn sẽ cứ bước, bước để vươn đến ước mơ của mình. Dù cho thế nào đi nữa tôi vẫn sẽ không bán rẻ ước mơ của mình, tôi luôn tâm niệm "Đi không há lẽ trở về không!"

Cám ơn những người bạn, những người anh em luôn bên cạnh động viên tôi trong những lúc tôi vấp ngã. Cảm ơn gia đình đã cho tôi hiểu ý nghĩa của cuộc sống là như thế nào. Cảm ơn em đã cho tôi những phút giây thật hạnh phúc, những gì đẹp đẽ nhất, lãng mạn nhất của thời sinh viên. Cảm ơn người đàn ông đó đã cho tôi biết thế nào là tình yêu. Cảm ơn cuộc sống đã mang đến cho tôi những gì tốt đẹp nhất! Cảm ơn tất cả.


Đây là video clip cuối cùng tôi dành tặng cho em, nhưng có lẽ em sẽ chẳng thể nào xem được nó nữa rồi


Vẫn tưởng anh đã có thể giữ đúng những lời anh từng hứa dù cho em không còn bên anh nữa. Nhưng đến bây giờ anh mới phát hiện ra rằng vẫn còn một thứ anh vẫn chưa và có lẽ ko bao giờ thực hiện được...


Lời hứa cùng nắm tay em ngắm mặt trời lặn ở tuổi thứ 80...!


P.s: Anh Yêu Em! Hơn cả những gì anh có thể nói.

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

Ngày thứ 10

Như vậy là đã 10 ngày trôi qua trong sự dằn vặt xen lẫn nỗi nhớ mong. Tôi đã nhiều lần tự nhủ mình hãy để em được yên, tôi tự nói hãy chấp nhận việc em rời xa tôi. Nhưng thực tế tôi đã ko làm đc điều đó. Tôi đã yêu em quá nhiều, một tình yêu sâu đậm hơn bất cứ thứ gì khác. Và có thể em sẽ ko bao giờ cảm nhận đc điều đó. Tôi cố gắng quan tâm đển em chỉ để nhận lại một sự vô tâm lạnh lùng mà em dành cho tôi. Tôi không trách em, chỉ cảm thấy thật đau lòng. Nhưng dù thế nào đi nữa, tình yêu của tôi dành cho em là chân thành, tôi muốn em sẽ đc hạnh phúc. Vì thế, ngay từ ngày hôm nay, tôi sẽ quyết định chọn cách im lặng. Tôi sẽ không làm phiền đến cuộc sống riêng tư của em nữa. Điều tôi có thể làm bây giờ là mỗi ngày cầu chúc những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với em...
Cái gì của mình thì rồi cũng sẽ thuộc về mình. Nếu ko, hãy buông tay một cách nhẹ nhàng..
Vẫn còn 80 ngày để đau khổ...


P.s: Anh Yêu Em! Hơn cả những gì anh có thể nói.

Ngày thứ 9 - Valentine

Valentine đến....
Ngày của những cặp đôi yêu nhau, là dịp để tình cảm thêm mặn nồng. Em đi chơi cùng người bạn của em, tôi bầu bạn cùng chú chó của mình. Ai cũng hỏi mà tôi cũng chả biết trả lời thế nào, mấy năm trước thì có ngày lễ lộc nào mà tôi ở nhà đâu nhỉ. Nhìn các cặp đôi đi chơi bên nhau thật vui vẻ, tôi thầm cầu chúc em cũng được vui vẻ như thế, vì ít ra nếu em vui thì tôi cũng cảm thấy đỡ buồn hơn. Tôi nhớ em thật nhiều, nhớ những cái hôn khắp mặt mũi của em, nhớ những cái siết tay thật chặt, nhớ những vết cắn sâu hoắm, nhớ những lúc em nằm rúc vào người tôi như một cô mèo con thật đáng yêu, tôi nhớ...nhớ thật nhiều về em. Có những lúc nỗi nhớ khiến tôi như một người điên, tôi làm mọi thứ mà chẳng biết mình đã làm gì. Có lẽ nếu em biết, em sẽ cho tôi là một gã si tình khờ khạo. Tôi yêu em đến phát điên mất rồi!!! Nhưng tôi sẽ ko nói ra đâu, sẽ ko để cho em biết đâu...

Cuộc sống càng lớn lên càng phức tạp, bao nhiu thứ cần lo toan, bao nhiu ap lực cần phải chịu đựng. Thế nhưng, những thứ đó không phải dùng để đè bẹp chúng ta, mà để chui rèn chúng ta thành những con người mạnh mẽ, kiên cường. Tình yêu cũng thế, có muôn vàn thử thách giữa 2 người thật lòng yêu nhau, càng trải qua thử thách, tình yêu sẽ càng mãnh liệt, càng sâu đậm. Chúng ta phải vượt lên trên mọi trở ngại để đc ở bên nhau, để vươn lên đó nhận hạnh phúc đang chờ chúng ta phía trước. Tôi nhất định sẽ làm được. Tôi ơi, đừng bỏ cuộc!

P.s: Anh Yêu Em! Hơn cả những gì anh có thể nói.

Ngày thứ 8

Những gì cần nói tôi đã ghi hết trong tấm thiệp dành tặng em. Không biết sau khi đọc xong cảm giác của em sẽ như thế nào, tôi vẫn luôn hy vọng và tiếp tục hy vọng...

Ngày thứ 7 - Chân gà

Tại sao các cặp tình nhân thường thích đứng trên cầu nhỉ?
Chắc là có gió thổi, cảnh đẹp, thoáng mát, thoải mái. Hôm nay tôi cũng bày đặt lên cầu ngồi chơi xem cái cảm giác nó như thế nào, ngồi một mình cũng thú vị, mua thêm một hộp chân gà, món mà em cũng thích, lên ngồi ăn cho nó hoành tráng. Kế bên tôi là 2 cặp tình nhân đang nhìn tôi ăn...một cách thắm thiết. Có cặp kia, người con trai bị tai nạn nên phải bó bột một chân, mà cũng cố lên cầu để ngồi cùng người yêu, lại còn ôm nhau thắm thiết, trông cũng hạnh phúc lây thật nhỉ. Lòng tôi nhớ em vô cùng...
Gió càng về khuya càng lạnh lẽo, nhưng cũng chẳng là gì so với sự băng giá trong lòng tôi. Mọi thứ đều như bị đóng thành những tảng băng, trôi lạnh lẽo, đôi khi có vài mãnh sắc nhọn vô tình cứa vào tim tôi đau nhói. Cũng chả vấn đề gì, chả ai biết điều đó, và chắc ai đó cũng chẳng quan tâm làm gì một thằng dở hơi lên cầu ăn chân gà một mình. Nhiều lúc tự hỏi, tình cảm 2 người gắn bó suốt hàng mấy năm trời lại dễ dàng tan biết như bọt bèo thế sao nhỉ?! Rất có thể em đã có đối tượng khác, và chẳng còn chút cảm giác gì dành cho tôi. Như thế cũng tốt, em chịu đựng tôi như thế chắc cũng đủ rồi, tôi phải "buông tha" cho em thôi. Em là một người con gái tốt, tốt hơn cả những gì tốt nhất, em xứng đáng có một cuộc sống hạnh phúc, một tình yêu đẹp. Nếu tôi cứ cố chấp níu kéo tình yêu này, có lẽ chỉ làm em thêm buồn và đau khổ. Những thứ đó, để một mình tôi chịu đựng là đủ rồi, không nên kéo theo em nữa. Tôi yêu em và luôn muốn em được hạnh phúc...

Đến lúc phải về rồi, lạnh tê tái cả trong lẫn ngoài...


P.s: Anh Yêu Em! Hơn cả những gì anh có thể nói.

Ngày thứ 6 - Gia Đình!

GIA ĐÌNH! Hai từ thiêng lie6ng nhưng cũng thật vô nghĩa, ít ra là đối với tôi. Một người hay nói, nhưng nói mà chẳng cần quan tâm đến người nghe, một người thì chẳng nói chẳng rằng. Cả hai tính cách đều không phải xấu, nhưng đều khiến người khác phải khó chịu. Đó là của mẹ và ba tôi. Và tôi thì mang luôn cả 2 tính cách đó trong người. Nhưng may thay, tôi đã nhận ra được điều đó, và dĩ nhiên, tôi phải khắc phục nó. Thật lòng mà nói, cái gia đình mà tôi hiện có ko thể gọi là gia đình, mỗi năm đoàn tụ cùng nhau chưa đến một lần mặc dù sống bên cạnh nhau mỗi ngày. Việc ai người nấy làm, tôi cũng chẳng còn tha thiết níu kéo làm gì. Nếu ko thể sống chung với nhau đc nữa thì mỗi người một nẻo, thời đại tiên tiến nó là thế, chẳng có gì phải ngại nữa. Tôi chỉ lo cho 2 đứa em nhỏ của mình, tội nghiệp cho thằng em trai khờ khạo, thương cho đứa em gái còn bé bỏng chưa biết gì. Nếu gia đình tôi tan rã, chắc các anh em tôi ko biết bao giờ mới có dịp gặp nhau nữa. Tôi biết, một cuộc sống riêng thì lấy gì vui vẻ, thiếu thốn tình cảm và sự ấm cúng của một gia đình. Tôi sẽ chấp nhận, nếu việc này có thể mang lại cuộc sống dễ chịu hơn cho các thành viên trong gia đình. Tôi chấp nhận, đồng nghĩa với việc tôi bắt đầu cuộc sống của mình với 2 bàn tay trắng. Không nhà cửa, không gia đình, chỉ có một ý chí vươn lên mãnh liệt! Tôi không nghĩ tôi có thể làm gì cho em một khi tôi lâm vào hoàn cảnh đó. Nếu em yêu tôi và chấp nhận bên cạnh ủng hộ tôi, tôi thật sự cảm thấy ái náy vô cùng, em còn có cả một tương lai tươi đẹp phía trước, thật ko công bằng khi phải bắt em chịu khổ cùng tôi. Nếu em ko chấp nhận, tôi đau khổ, nhưng tôi sẽ chấp nhận! Vì cho dù thế nào đi nữa, hạnh phúc lớn nhất của tôi, là được nhìn thấy em hạnh phúc, cho dù em ko còn bên cạnh tôi nữa...

P.s: Anh Yêu Em! Hơn cả những gì anh có thể nói.

Ngày thứ 5 - Phải thay đổi!

Hôm nay đã đỡ hơn rất nhiều, tôi vẫn thường mơ thấy em vào mỗi tối. Cảm giác đã nhẹ nhàng hơn, năng động hơn. Tôi biết, tôi biết mình cản phải mạnh mẽ hơn, phải khắc phục được những điểm yếu nay đã trở thành thói quen bấy lâu nay. Có lẽ cũng chính vì thế mà khiến em thường hay hờn dỗi. Thật lạ! Từ lúc yêu em đến nay, tôi như trưởng thành thêm từng ngày, cứ mỗi lần vấp ngã, chuyện tình cảm của chúng tôi gặp vấn đề, thì đó cũng là lúc tôi tự nhìn nhận lại bản thân mình, tôi phải khắc phục những thói quen xấu, trở nên hoàn thiện hơn trong mắt em và cả mọi người. Không biết em có bao giờ cảm thấy như tôi lúc này ko nhỉ? Tuy nhiên đây không phải là lý do chính mà em muốn rời xa tôi. Cái chính là tôi đã thiếu sự quan tâm đúng mực dành cho em, dành cho người mà sau này tôi muốn cưới làm vợ. Tôi đã không hiểu được cảm giác của em như thế nào, nhưng tôi biết rất rõ cái cảm giác khi mà em chẳng quan tâm đến tôi, khó chịu và buồn vô cùng! Từ sâu thẳm trong lòng, tôi muốn xin lỗi em thật nhiều. Mỗi ngày trôi qua như một nhát dao, cứ cứa liên tục vào tim tôi từng nhát một. Khi xa em rồi tôi mới biết thế nào là sự trân trọng. Nếu tôi có thêm một cơ hội nữa để yêu em, tôi sẽ trân trọng em từng giây, từng phút, cho đến khi nào tôi ko còn thể thở đc nữa.

90 ngày còn xa quá...


P.s: Anh Yêu Em! Hơn cả những gì anh có thể nói.

Ngày thứ 4 - Nhớ nhung!

Lại một ngày nữa trôi qua...
Tôi không biết em có nhớ đến tôi ko? nhưng tôi thì nhớ em vô cùng. Muốn gặp em lắm, nhưng em lại bận đi đâu đó, cùng ai đó, tôi không biết được. Không hiểu tại sao cái cách mà em trả lời tin nhắn cho tôi sao xa lạ quá! Nó chẳng con mang đầy yêu thương pha chút nũng nịu như ngày nào. Một lần nữa, lòng tôi lại cảm thấy nhói đau. Có thể em không có ý như thế, có thể tôi đang tưởng tượng ra những điều thật tồi tệ. Nhưng dù thế nào đi nữa, em và tôi, đang xa nhau từng ngày, lòng tôi buồn...buồn thật nhiều...Cảm giác của quá khứ như đang ùa về...

Mỗi buổi trưa, tôi thường xem phim đài VL, trạng sư Trần Mộng Cát. Phim không thuộc dạng quá hay, nhưng khi xem tôi vừa cười lại vừa khóc. Cười vì những tình tiết dí dõm trong phim, khóc...vì tôi và em cũng đã từng có khoảng thời gian tươi đẹp như đôi vợ chồng họ Trần kia.... Tôi thật sự thấy hối hận...

Quả đúng như những gì tôi đã đọc được trong một quyển sách nào đó. Nếu bạn lãng quên quá khứ, thì bạn sẽ lặp lại nó một lần nữa. Tôi đã quên đi rằng có không dưới một lần tôi và em rơi vào tình trạng này, để giờ đây chính tôi lặp lại nó một lần nữa, và em ko muốn tha thứ cho tôi nữa, tôi thật sự đã hết cơ hội rồi ư?!

Tôi từng nghĩ, không biết từ trước đến giờ em có biết thế nào là tình yêu hay ko? hay có khi cái mà em dành cho tôi chỉ là một thứ tình cảm sâu đậm nhất thời. Tôi yêu em, tôi biết em không thật sự hoàn hảo như tôi nghĩ, tôi vẫn yêu em và chấp nhận tất cả. Nhưng em yêu tôi, em ko thể yêu tất cả mọi thứ thuộc về tôi. Tình yêu có phải hư thế hay ko? Phải chăng tôi đã quá ủy mị, sống ko thực tế, luôn ảo tưởng về một tình yêu mà chỉ trong phim ảnh mới có đc....


Lúc này đây, em đi chơi, tôi thì ko đi đâu cả. Em vẫn vui vẻ, tôi vẫn đang ngồi tự dằn vặt mình....





P.s: Anh Yêu Em! Hơn cả những gì anh có thể nói.

Ngày thứ 3 - Đau đớn

Khi nhận được tin nhắn em nói không còn cảm giác yêu tôi nữa. Tôi thật sự rất đau, cảm giác nhói trong tim, thật sự là rất đau. Tôi chợt nhớ lại những gì tôi đã làm trong thời gian vừa qua, những sự thờ ơ và vô tâm mà tôi đã "dành" cho em, bây giờ tôi phải trả giá cho việc đó. Một cái giá quá đắt. Em đi làm, một môi trường mới, đồng nghiệp, bạn bè, có cả những người con trai khác để ý đến em. Em đi chơi cảm thấy vui, em về trễ, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng. Có lẽ cái tính gia trưởng mà em nói đã nổi dậy trong tôi, nhưng tôi không cho là vậy. Tôi biết mình ghen, nhưng đó tuyệt đối ko phải là tính gia trưởng mà em đã gán cho tôi. Tôi giận em, vì tôi lo lắng cho em, lo lắng cho người mà tôi yêu nhất trên cõi đời này. Đó có được gọi là một sự quan tâm hay ko? tại sao em ko hiểu được điều đó? Tôi quan tâm và lo lắng cho em biết chừng nào. Nhưng, nếu tôi ở vị trí của em, có lẽ tôi cũng không hiểu được điều đó.

Tôi tự nhận mình là một người khá khép kín, khó ai có thể đọc được tâm sự của tôi ngoai trừ tôi. Em cũng vậy, em thường bảo rằng nếu anh ko nói thì làm sao em biết... Khi yêu nhau có những việc ko nhất thiết phải nói ra thì mới hiểu? Chỉ cần một chút quan tâm đến người mình yêu và thật sự muốn chia sẻ thì sẽ hiểu (giờ tôi mới nhận ra điều này thì cũng muộn rồi). Em buồn, tôi biết, nhưng em cũng giỏi dấu diếm nỗi buồn giống như tôi vậy. Tôi và em khi ở bên cạnh nhau luôn vui vẻ, luôn có những nụ cười, có lẽ chính vì thế chúng tôi không nhận ra những tâm tư của nhau. Để rồi, đến một ngày, mâu thuẫn bùng nổ. Em nói chẳng còn cảm giác gì với tôi nữa, thật sự chẳng còn gì có thể đau hơn lúc này! Tôi ko trách em, tôi chỉ tự trách bản thân mình. Nếu đổ lỗi cho em là một người ko hiểu mình, ko biết cách quan tâm đến người yêu, tôi thà tự đổ lỗi cho bản thân mình thì hơn. Tôi yêu em, tôi chấp nhận tất cả, cho dù em ko phải là hình mẫu lý tưởng trong suy nghĩ của tôi, tôi vẫn luôn yêu em. Một tình yêu tha thiết và chân thành! Anh rể của em luôn quan tâm hết lòng đến chị của em từng chút một. Có lẽ điều đó anh hưởng rất nhiều đến suy nghĩ của em về tình yêu và sự quan tâm. Nhưng đối với tôi, không quan tâm đến nhau không có nghĩa là ko đến gặp nhau. Tôi tự nhận mình chưa thật sự quan tâm đến em trong từng phút, từng giây, quan tâm đến từng cảm nhận, từng giấc ngủ, từng bước chân. Nhưng cái tôi quan tâm thì xa hơn, to lớn hơn và cũng...khó cảm nhận hơn. Đó là tương lai của tôi và em. Tôi muốn em luôn thành công trong công việc, là một người phụ nữ hạnh phúc nhất khi ở bên cạnh tôi. Tôi biết sức mình chưa thể làm được điều đó cho em. Tôi luôn trăn trở, luôn suy nghĩ, để vừa tìm kiếm một con đường riêng cho mình, vừa gánh vác một gia đình đang nặng trĩu trên vai, vừa phải tìm cách để em luôn được vui. Có đôi lúc, sự quan tâm của tôi dành cho 3 yếu tố trên không đồng đều nhau. Và đó cũng chính là lý do tại sao em cảm thấy tôi vô tâm. Nhưng em biết không, "an cư thì mới lạc nghiệp". Tôi cứ tưởng rằng mình đã có thể "an cư" khi đã có tình yêu của em bên cạnh. Tôi tưởng tượng đến nỗi ngỡ như đó đã là sự thật, rằng tôi và em đã là của nhau, ko gì có thể chia cắt được nữa. Vì thế tôi quyết tâm lao đầu vào công việc để gây dựng sự nghiệp cho riêng mình. Nhưng tôi đã LẦM! tôi chưa là gì đối với em cả, em vẫn có những lựa chọn khác xung quanh trong khi tôi luôn né tránh lựa chon của mình. Vì tôi yêu em! tôi không muốn vướng vào những chuyện tình cảm khác, tôi muốn dành trọn tình yêu này cho em. Còn em, liệu em có từng nghĩ như thế?!

Giờ đây, tôi và em đã thỏa thuận tạm chia tay nhau trong thời gian 3 tháng. Thật lòng, tôi sợ mất em hơn bao giờ hết, tôi rất sợ? Nhưng bản lĩnh đàn ông trong tôi bắt tôi phải đối mặt với nó, và tôi chấp nhận thử thách. Hôm nay là ngày thứ 3, em đang đi chơi cùng bạn bè, tôi cũng đi cafe, một mình, và viết nên những dòng chữ này...

P.s: Anh Yêu Em! Hơn cả những gì anh có thể nói.

Ngày thứ 2

Mỗi đêm trước khi ngủ, tôi đều tự nhắc mình rằng, công việc hay tiền bạc sẽ trở nên vô nghĩa khi tôi chẳng còn tình yêu. Tôi tự hứa sẽ phải làm việc một cách khoa học hơn, để dành nhiều thời gian cho gia đình, bạn bè và hơn hết là người tôi yêu thương nhất. Đó chính là em! Em luôn xuất hiện trong mỗi giấc mơ, đến bên tôi thật nhẹ nhàng và dịu dàng, một cô mèo đáng yêu nhất mà tôi từng biết! Và rồi khi tỉnh giấc, bất giác, tôi biết mình gần  như đã mất em thật rồi


P.s: Anh Yêu Em! Hơn tất cả những gì anh có thể nói.

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

Gửi em yêu!

Em yêu,

Thật lòng, anh chẳng muốn làm phiền em trong lúc làm việc. Nhưng con tim anh nhói đau liên hồi mỗi khi nghĩ đến em. Mỗi lời nói, mỗi hành động của em như từng nhát dao cứa nát trái tim anh thành từng mảnh. Anh thật sư đau lắm em à! Anh tự nhủ mình phải thật cứng rắn, thật mạnh mẽ nhưng dường như nước mắt cứ như muốn tuôn trào ra ngoài khi anh tưởng tượng rằng em sẽ đi bên cạnh một người đàn ông khác. Bao nhiêu tình cảm mà mình đã vun đắp bấy lâu nay, phút chốc chẳng còn đọng lại chút gì trong trái tim em. Em thật sự vô cảm đến như vậy sao?? Anh biết, anh chính là nguyên nhân khiến em tan vỡ. Anh thật sự cảm thấy hối tiếc vô cùng....

3 tháng, chúng ta đã giao ước với nhau sẽ tạm chia tay nhau 3 tháng. Nhưng đối với anh, dù chỉ một ngày thôi cũng đã là quá sức chịu đựng rồi, huống chi là 90 ngày. Anh phải thừa nhận một điều rằng anh rất nhớ em! Nhớ em vô cùng!

Giờ đây, đối với anh cuộc sống này chẳng còn ý nghĩa gì nữa cả. Gia đình, từ lâu nó chẳng hề tồn tại, công việc bế tắc, bạn bè cũng chẳng có, ngay cả người mình yêu thương nhất cũng trở nên lạnh nhạt... Anh còn gì để có thể mất nữa đây?!?

Thật tâm xin lỗi nếu những dòng chữ này có làm phiền lòng em. Anh chỉ còn biết viết nó ra như thế này để tự giải tỏa cho bản thân mình. Chưa bao giờ anh cảm thấy tồi tệ, đau khổ và tuyệt vọng như chính lúc này!

Nhưng em hãy yên tâm. Đây sẽ là những giọt nước mắt cuối cùng của anh, anh sẽ không bao giờ rơi lệ vì bất cứ điều gì trên thế giới này nữa

Tạm biệt em!




P.s: Anh Yêu Em! Hơn cả những gì anh có thể nói.